16/09/2020 02:03

Tóm tắt tư bản - Chương II

*Mục lục:

 

Chương I. Hàng hóa và tiền

1. Bản thân hàng hóa

2. Quá trình trao đổi hàng hóa

3. Tiền, hay sự lưu thông hàng hóa

Chương II. Sự chuyển hóa tiền thành tư bản

1. Công thức chung cho Tư bản

2. Những mâu thuẫn trong công thức chung

3. Mua bán sức lao động

Chương III. Sản xuất giá trị thặng dư tuyệt đối

1. Quá trình lao động và quá trình sản xuất ra giá trị thặng dư

2. Tư bản bất biến và khả biến

3. Tỷ lệ giá trị thặng dư

4. Ngày làm việc

5. Tỷ suất và khối lượng giá trị thặng dư

Chương IV. Sản xuất giá trị thặng dư tương đối

1. Khái niệm giá trị thặng dư tương đối

2. Hợp tác

3. Phân công lao động và sản xuất

4. Máy móc và công nghiệp hiện đại



 

Chương II. Sự chuyển hóa tiền thành tư bản

 

1. CÔNG THỨC CHUNG CHO TƯ BẢN

 

 Sự lưu thông hàng hoá là điểm xuất phát cho tư bản. Do đó, sản xuất hàng hóa, lưu thông hàng hóa và hình thức phát triển sau này, thương mại, luôn là cơ sở lịch sử để từ đó hình thành nên Tư bản. Lịch sử hiện đại của Tư bản bắt nguồn từ việc hình thành thương mại thế giới và thị trường thế giới hiện đại trong thế kỷ XVI. (Tr.106 [146])

 

 Nếu chỉ xem xét những hình thái kinh tế tạo ra bởi lưu thông hàng hoá thì  chúng ta sẽ thấy rằng sản phẩm cuối cùng của nó là tiền, và hình thức sau cùng đó là hình thức đầu tiên mà trong đó tư bản xuất hiện. Trong lịch sử, tư bản luôn đối đầu với tài sản trên đất liền lúc đầu là của cải bằng tiền, vốn của người buôn bán và người cho thuê, và thậm chí ngày nay, tất cả tư bản mới lần đầu tiên xuất hiện trên sân khấu dưới dạng tiền mà bằng các quá trình nhất định phải chuyển hóa thành tư bản.

 

 Tiền dưới dạng tiền và tiền dưới dạng tư bản chỉ khác nhau thoạt tiên ở hình thức lưu thông. Cùng với H - T - H, hình thức T - H - T, mua để bán, cũng xuất hiện. Tiền được biểu thị trong hình thức này của lưu thông nơi mà nó vận động để trở thành tư bản, bản thân nó đã là tư bản sẵn rồi (xét theo đích đến của nó.)

 

 Kết quả của T - H - T là T - T, sự trao đổi gián tiếp để tiền thành tiền. Tôi mua bông với giá 100 bảng Anh và bán nó với giá 110; cuối cùng, tôi đã đổi 100 lấy 110, tiền thành tiền.

 

 Nếu quá trình này mang lại kết quả tương tự giá trị tiền ban đầu được đưa vào quá trình - 100 bảng Anh cho 100 bảng - đó sẽ là vô lý. Tuy nhiên, cho dù vị thương gia nhận lại được 100, 110 hay đơn thuần chỉ 50 đồng bảng từ 100 bảng của ông ta, tiền của ông ta đã biểu thị một chuyển động cụ thể hoàn toàn khác so với lưu thông hàng hóa H - T - H. Từ việc kiểm tra sự khác biệt về hình thức giữa vận động này với H - T - H, sự khác biệt về nội dung giữa chúng cũng sẽ sáng tỏ.

 

 Hai giai đoạn của quá trình, được thực hiện riêng biệt, giống như trong T - H - T. Nhưng, có một sự khác biệt lớn trong toàn bộ quá trình. Trong H - T - H, tiền là vật trung gian trong khi hàng hóa là điểm xuất phát và cũng là điểm kết thúc; còn trong trường hợp này, hàng hóa là trung gian, với tiền là điểm xuất phát và cũng là điểm kết thúc. Trong H - T - H, tiền được chi tiêu một lần và cho mãi mãi; trong T - H - T, nó chỉ đơn thuần là sự nâng cao, nó sẽ được quay vòng tiếp. Nó chảy trở lại điểm xuất phát của nó. Do đó, đây là một sự khác biệt hiển nhiên giữa lưu thông tiền dưới dạng tiền và tiền dưới dạng tư bản.

 

 Trong H - T - H, tiền chỉ có thể quay trở lại điểm xuất phát của nó thông qua việc lặp lại toàn bộ quá trình, thông qua việc bán các mặt hàng tươi sống. Do đó, sự quay vòng lại là độc lập với chính quá trình. Mặt khác, trong T - H - T, nó bị áp đặt ngay từ đầu bởi cấu trúc của chính quá trình, quá trình này sẽ không hoàn chỉnh nếu như sự quay vòng không thành công. (Tr.110 [149])

 

 Đối tượng cuối cùng của H - T - H là giá trị sử dụng, điều này ở T - H - T lại chính là giá trị trao đổi.

 

 Trong H - T - H, cả hai thái cực đều có đặc tính như nhau về hình thái kinh tế. Cả hai đều là hàng hóa và có giá trị như nhau. Nhưng, đồng thời, chúng là những giá trị sử dụng khác nhau về chất, và quá trình này mang nội dung của một quá trình chuyển hóa nơi xã hội. Trong T - H - T, phép toán thoạt nhìn có vẻ là sự lặp lại không cần thiết, không mục đích. Đổi 100 bảng lấy 100 bảng, đi lòng vòng chỉ để quay lại vạch xuất phát, nghe có vẻ vô lý. Một khoản tiền có thể phân biệt được với một khoản tiền khác chỉ bằng kích thước của nó; T - H - T có được ý nghĩa của nó, do đó, chỉ thông qua sự khác biệt về lượng ở các cực trị. Nhiều tiền hơn được rút ra khỏi lưu thông hơn là đã được ném vào đó. Bông mua 100 thì bán với giá 100 + 10; Do đó, quá trình lại tuân theo công thức T - H - T', trong đó T' = T + delta-T. [Biểu tượng delta, thực sự là một hình tam giác, đại diện cho sự khác biệt, sự thay đổi về lượng.] Delta-T này, phần gia tăng này, là giá trị thặng dư. Giá trị được nâng cao ban đầu không những được giữ nguyên trong lưu thông mà còn tự bổ sung thêm giá trị thặng dư, tự nó mở rộng chính nó - và chính sự vận động này biến tiền thành tư bản.

 

 Trong H - T - H, chúng cũng có thể có sự khác biệt về giá trị của các cực trị, nhưng nó hoàn toàn là ngẫu nhiên trong dạng tuần hoàn này, và H - T - H không trở thành vô lý khi các cực trị là tương đương mà chính ngược lại, đây mới là điều kiện cần cho một quá trình bình thường.

 

 Sự lặp lại của H - T - H được quy định bởi một đối tượng cho tới cùng là ở bên ngoài chính nó; tiêu dùng, sự thoả mãn các nhu cầu nhất định. Mặt khác, ở T - H - T, điểm đầu và điểm cuối giống nhau - tiền - và điều đó đã làm cho chuyển động trở nên vô cùng vô tận. Đúng là T + delta-T khác T về mặt định lượng, nhưng nó cũng chỉ là một khoản tiền có hạn mà thôi; nếu nó đã được chi tiêu, nó sẽ không còn là Tư bản nữa; nếu nó bị rút khỏi lưu thông, nó sẽ vẫn đứng yên như một thứ để tích trữ. Một khi nhu cầu mở rộng giá trị được đặt ra, nó sẽ phân biệt giới tính đối với T' cũng như đối với T, và sự dịch chuyển của tư bản là vô cùng vô tận, bởi vì mục tiêu của nó không đạt được ở cuối quá trình như lúc đầu. (Tr.111,112 [149-51]) Với tư cách là người đại diện cho quá trình này, chủ sở hữu tiền trở thành nhà tư bản.

 

 Nếu, trong lưu thông hàng hóa, giá trị trao đổi ít nhất đạt tới một hình thức độc lập với giá trị sử dụng của hàng hóa, thì ở đây nó đột nhiên lại biểu hiện như là một thứ vật chất đang trong quá trình tự chuyển động, mà hàng hóa và tiền tệ chỉ là hình thức. Hơn thế nữa, với tư cách là giá trị gốc, nó được phân biệt với chính nó như là giá trị thặng dư. Nó trở thành tiền trong quá trình, hay, Tư bản. (P.116 [154])

 

 T - H - T', thực sự, là một dạng đặc biệt chỉ riêng với tư bản của kẻ lái buôn. Nhưng, vốn công nghiệp cũng vậy, là tiền được chuyển đổi thành hàng hóa, và bằng cách bán sau đó nó được chuyển thành nhiều tiền hơn. Các hành vi diễn ra giữa mua và bán, ngoài phạm vi lưu thông, không có tác dụng thay đổi điều này. Cuối cùng, trong sự sinh sôi của tư bản, quá trình này xuất hiện dưới dạng T - T' mà không có bất kỳ trung gian nào, giá trị đó, như nó vốn có, lại lớn hơn chính nó. (Tr.117 [155])

 

2. NHỮNG HẠN CHẾ TRONG CÔNG THỨC CHUNG

 

 Hình thức lưu thông mà tiền trở thành tư bản mâu thuẫn với tất cả các quy luật trước đây về bản chất của hàng hóa, giá trị, tiền và ngay cả bản thân lưu thông. Sự khác biệt hoàn toàn về hình thức của sự đảo ngược tuần tự có thể gây ra điều này không?

 

 Hơn nữa, sự nghịch đảo này chỉ tồn tại đối với một trong ba người giao dịch. Là một nhà tư bản, tôi mua hàng hóa từ A và bán chúng cho B. A và B chỉ đơn thuần là những người mua và bán hàng hóa đơn thuần. Trong cả hai trường hợp, tôi đối diện với họ đơn giản chỉ với tư cách là chủ sở hữu của tiền hoặc chủ sở hữu của hàng hóa, đối diện với một người như là người mua hoặc tiền, còn với người kia như là người bán hoặc hàng hóa, nhưng không phải trong bất kỳ trường hợp nào với tư cách là nhà tư bản hay đại diện của thứ gì đó cao hơn tiền hoặc hàng hóa. Đối với A, giao dịch bắt đầu bằng một cuộc mua bán; đối với B, nó kết thúc bằng việc mua bán, do đó, cũng giống như trong lưu thông hàng hóa. Hơn nữa, nếu tôi căn cứ vào quyền với giá trị thặng dư theo trình tự đơn giản, A có thể bán trực tiếp cho B và cơ hội có giá trị thặng dư sẽ bị triệt tiêu.

 

 Giả sử rằng A và B trực tiếp mua hàng hóa của nhau. Về mặt giá trị sử dụng, cả hai đều có thể có lời; A thậm chí có thể sản xuất nhiều hàng hóa của mình hơn B có thể sản xuất trong cùng một thời điểm, và ngược lại, theo đó mà cả hai đều lại có lời. Nhưng với giá trị trao đổi thì trái lại. Ở đây, các giá trị ngang nhau được trao đổi cho nhau, ngay cả khi tiền, với tư cách là phương tiện lưu thông, can thiệp vào. (Tr.119 [156-58])

 

 Xét một cách trừu tượng, chỉ sự thay đổi về hình thức của hàng hóa mới diễn ra trong lưu thông hàng hóa giản đơn, nếu chúng ta ngoại trừ sự thay thế giá trị sử dụng này cho giá trị sử dụng khác. Cho đến nay, vì nó chỉ liên quan đến sự thay đổi về hình thức giá trị trao đổi của nó, nên nó liên quan tới việc trao đổi các vật tương đương, nếu hiện tượng đó diễn ra ở dạng thuần túy. Thực tế, hàng hóa có thể được bán với giá khác với giá trị của chúng, nhưng điều này có nghĩa là vi phạm quy luật trao đổi hàng hóa. Ở dạng thuần túy, nó là sự trao đổi những thứ tương đương, do đó không phải là phương tiện để làm giàu cho bản thân. (Tr.120 [158-59])

 

 Đó cũng là sai lầm của tất cả những nỗ lực cố gắng để tạo ra giá trị thặng dư từ lưu thông hàng hóa. Condillac (Tr.121 [159]), Newman (Tr.122 [160]).

 

 Nhưng chúng ta hãy giả định rằng sự trao đổi không diễn ra dưới hình thức thuần túy, rằng những thứ không tương đương được trao đổi. Giả sử rằng mỗi người bán bán hàng hóa của mình cao hơn 10% giá trị của nó. mọi thứ vẫn như cũ; mỗi người được lợi gì với tư cách là người bán, tới lượt người đó lại mất đi với tư cách là người mua. Như thể giá trị của tiền đã thay đổi 10%. Cũng tương tự như vậy, nếu người mua mua mọi thứ với giá thấp hơn 10%. (P.123 [160-61], Torrens.)

 

 Giả định rằng giá trị thặng dư phát sinh do sự tăng lên của giá cả, giả định rằng thật có tồn tại một giai cấp chỉ mua mà không bán - tức là những người tiêu dùng và không sản xuất, liên tục nhận được tiền miễn phí. Bán hàng hóa cao hơn giá trị của chúng cho tầng lớp này có nghĩa là chỉ để nhận lại, bằng cách gian lận, một phần số tiền được cho đi miễn phí. (Tiểu Á và La Mã.) Tuy nhiên, người bán luôn là kẻ bị lừa và không thể giàu lên, do đó mà không thể hình thành giá trị thặng dư.

 

 Hãy để chúng tôi vạch ra sự gian lận. A bán cho B rượu trị giá 40 bảng Anh để đổi lấy ngũ cốc trị giá 50. A đã thu được 10. Nhưng A và B cộng lại cũng chỉ có 90. A có 50 và B chỉ có 40; giá trị đã được chuyển giao nhưng cũng chẳng được tạo ra. Giai cấp tư bản, nói chung ở bất kỳ quốc gia nào, không thể tự mình lừa dối mình. (Tr.126 [162-63])

 

 Do đó: nếu các vật tương đương được trao đổi, không cho kết quả là giá trị thặng dư; và nếu trao đổi những vật không tương đương, cũng chẳng ra kết quả là giá trị thặng dư. Lưu thông hàng hoá không tạo ra giá trị mới.

 

 Đó là vì sao mà các hình thức lâu đời nhất và phổ biến nhất của tư bản - tư bản con buôn (merchant capital) và tư bản vay nợ (usurers' capital) - không được xem xét ở đây. Nếu việc mở rộng tư bản con buôn không được lý giải bằng sự thuần là gian lận, thì cần có nhiều yếu tố trung gian, mà thiếu vắng ở đây, là cần thiết. Thậm chí càng hơn như vậy nữa đối với tư bản vay nợ, đi vay và chịu lãi. Về sau sẽ thấy rằng cả hai đều là những hình thức khởi nguyên, và tại sao chúng xuất hiện trong lịch sử trước khi có tư bản hiện đại.

 

 Do đó, giá trị thặng dư không thể bắt nguồn từ lưu thông. Nhưng bên ngoài nó? Bên ngoài nó, chủ sở hữu hàng hoá là người sản xuất giản đơn hàng hoá của mình, giá trị của nó phụ thuộc vào lượng sức lao động của chính anh ta, được đo lường theo một quy luật xã hội xác định; giá trị này được thể hiện bằng tiền thanh toán - ví dụ: theo một giá 10 bảng Anh. Nhưng giá trị này không đồng thời là giá trị 11 pound; lao động của anh ta tạo ra giá trị, nhưng không phải là giá trị tự mở rộng. Nó có thể tăng thêm giá trị cho giá trị hiện có, nhưng điều này chỉ xảy ra thông qua việc bổ sung thêm lao động. Do đó, người sản xuất hàng hoá không thể sản xuất ra giá trị thặng dư ngoài phạm vi lưu thông, nếu không tiếp xúc với các chủ sở hữu hàng hoá khác.

 

 Do đó, tư bản phải bắt nguồn trong hàng hóa mà lại không ở trong nó. (Tr.128 [165-66]) Như vậy:

 

 sự chuyển hóa tiền thành tư bản phải được giải thích trên cơ sở các quy luật vốn có của trao đổi hàng hóa, quy luật trao đổi tương đương hình thành nên điểm xuất phát. Những người chủ sở hữu tiền của chúng ta, vẫn chỉ là những con điếm của một nhà tư bản, phải mua hàng hóa của anh ta với giá trị của chúng, bán chúng với giá trị của chúng, và vào cuối quá trình này, phải trích ra nhiều giá trị hơn những gì anh ta bỏ vào nó. Sự phát triển của anh ta thành một con bướm phải nằm trong phạm vi tuần hoàn chứ không phải ở trong đó. Đây là những điều kiện của vấn đề. Hic Rhodus, hic Salta! (Tr.129 [166])

 

3. MUA VÀ BÁN SỨC LAO ĐỘNG

 

 Sự chuyển đổi trong giá trị của tiền để thành tư bản không thể diễn ra trong bản thân số tiền đó, vì trong khi mua, nó chỉ đơn thuần làm rõ giá của hàng hóa; và ở mặt khác, chừng nào nó vẫn là tiền, nó không thay đổi mức độ giá trị của nó; và trong việc bán hàng cũng vậy, nó chỉ đơn thuần chuyển đổi hàng hóa từ dạng vật chất sang dạng tiền của nó. Do đó, sự thay đổi phải diễn ra đối với hàng hóa ở T - H - T; nhưng không theo giá trị trao đổi của nó, bởi sự trao đổi là giữa các vật tương đương; nó chỉ có thể phát sinh từ giá trị sử dụng của nó - tức là từ việc tiêu dùng. Vì mục đích đó, cần phải có một hàng hóa mà giá trị sử dụng có thuộc tính là nguồn gốc của giá trị trao đổi - và thứ này thực có tồn tại - sức lao động. (Tr.130 [167])

 

 Nhưng, để người sở hữu tiền tìm thấy sức lao động trên thị trường như là một thứ hàng hóa, thì nó phải được bán bởi chính người sở hữu nó - nghĩa là nó phải là sức lao động tự do. Vì người mua và người bán với tư cách là các bên tham gia hợp đồng đều là những người bình đẳng về mặt pháp lý, nên sức lao động chỉ được bán tạm thời - vì trong một cuộc mua bán, người bán không còn là người bán nữa mà đã trở thành hàng hóa. Nhưng sau đó, chủ sở hữu, thay vì có thể bán hàng hóa mà sức lao động của anh ta là hiện thân, thì phải ở trong một vị trí mà anh ta phải bán sức lao động của mình như một thứ hàng hóa. (Tr.131 [168-69])

 

 Vì vậy, để chuyển tiền của mình thành tư bản, người sở hữu tiền phải tìm thấy trên thị trường hàng hóa lao động tự do, tự do theo nghĩa kép rằng với tư cách là người tự do, anh ta có thể định đoạt tài sản của mình, và ở mặt khác, anh ta không có hàng hóa nào khác để bán, không có ràng buộc, không có tất cả những thứ cần thiết để vận hành sức lao động của mình. (Tr.132 [168-69])

 

 “Mối quan hệ giữa chủ sở hữu tiền và chủ sở hữu sức lao động không phải là quan hệ tự nhiên, hay xã hội chung chung cho mọi thời đại, mà là một quan hệ lịch sử, sản phẩm của nhiều cuộc cách mạng kinh tế. Cũng do đó mà các phạm trù kinh tế đáng lưu ý từ trước đến nay đều mang dấu ấn lịch sử của chúng. Để trở thành một hàng hóa, một sản phẩm không còn được sản xuất như là một phương tiện sinh sống trước mắt nữa. Đông đảo sản phẩm chỉ có thể mang tính chất hàng hóa trong một phương thức sản xuất cụ thể, phương thức tư bản chủ nghĩa, dẫu sản xuất và lưu thông hàng hóa có thể diễn ra ngay cả khi số đông sản phẩm không bao giờ trở thành hàng hóa. Tương tự vậy, tiền có thể đã tồn tại trong mọi thời kỳ mà trong đó lưu thông hàng hóa đã đạt đến mức nhất định; các dạng tiền cụ thể, từ sơ khai cho tới tiền thế giới, bao gồm những giai đoạn phát triển khác nhau; dẫu vậy, một sự lưu thông hàng hóa cực kỳ phát triển có thể làm phát sinh tất cả chúng. Mặt khác, tư bản chỉ phát sinh trong điều kiện trên, và điều kiện này bao gồm cả lịch sử thế giới. (Tr.133 [169-70])

 

 Sức lao động có một giá trị trao đổi, thứ rõ ràng giống như của tất cả các hàng hóa khác, được xác định bởi thời gian lao động cần thiết để sản xuất ra nó, và do đó cũng như vậy đối với sự tái sản xuất chính nó. Giá trị sức lao động là giá trị của các phương tiện sinh hoạt cần thiết để duy trì chủ sở hữu của nó - tức là duy trì người đó ở trạng thái có đủ khả năng lao động bình thường. Điều này phụ thuộc vào khí hậu, điều kiện tự nhiên, v.v., và cũng dựa trên những tiêu chuẩn lịch sử nhất định của cuộc sống ở mỗi quốc gia và từng thời đại cụ thể. Hơn nữa, sự duy trì anh ta còn bao gồm các phương tiện tồn tại cho những sản phẩm thay thế anh ta - tức là lũ trẻ của anh ta - để cho cuộc đua của những chủ sở hữu thứ hàng hóa đặc biệt này có thể tự duy trì lâu dài. Hơn nữa, đối với lao động có kỹ năng còn thêm chi phí giáo dục nữa. (Tr.135 [170-72])

 

 Giới hạn tối thiểu cho giá trị sức lao động là giá trị của phương tiện sinh hoạt vật chất thiết yếu. Nếu giá của sức lao động hạ xuống mức tối thiểu này thì nó sẽ hạ xuống dưới giá trị của nó, vì giá của sức lao động bao hàm sức lao động bình thường, không còi cọc, chất lượng. (Tr.135 [173])

 

 Bản chất của lao động hàm chứa rằng sức lao động chỉ được tiêu thụ sau khi ký kết hợp đồng, và vì tiền thường là phương tiện thanh toán cho những mặt hàng đó ở tất cả các nước có phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa, sức lao động chỉ được trả sau khi nó đã được tiêu dùng. Do đó, ở mọi nơi, chính người lao động đã cấp tín dụng cho nhà tư bản. (Tr.137,138 [174])

 

 Quá trình hao phí sức lao động đồng thời là quá trình sản xuất ra hàng hoá và giá trị thặng dư và sự tiêu dùng này diễn ra ở ngoài phạm vi lưu thông. (Tr.140 [175-76])

Nguồn
Chia sẻ

Bức họa Mona Lisa và sự thấm nhuần triết học biện chứng.

  Mona Lisa   (Lời người dịch: Đây là phần thứ 2 và cũng là phần cuối bài viết của Alan Woods về Leonardo Da Vinci, người nghệ sĩ, nhà khoa học và triết gia vĩ đại nhất của thời đại phục hưng.)   Leonardo đã phát...

Xem bài viết

Thu nhập cơ bản phổ quát: giấc mơ không tưởng hay cơn ác mộng của chủ nghĩa tự do?

Adam Booth, IMT, 10 tháng 2, 2017   Thu nhập cơ bản phổ quát (UBI), tức là một khoản chi trả vô điều kiện dành cho mọi công dân, trong những năm gần đây đã trở thành một phần của ‘hệ tư tưởng kinh tế mang tầm thời đại’,...

Xem bài viết

Hệ thống tư bản trong vụ nổ lõi

Dịch coronavirus đã trở thành chất xúc tác cho một thảm họa trên thị trường chứng khoán, với sự sụt giảm nghiêm trọng ở khắp mọi nơi trong cái gọi là ‘Ngày thứ Hai Đen tối’. Dịch bệnh này là một tai nạn lịch sử thứ đã phơi bày căn bệnh trầm kha của hệ thống tư bản, điều bất cứ lúc nào cũng có khả năng...

Xem bài viết

TIỀN CÔNG, GIÁ CẢ VÀ LỢI NHUẬN (1865) - Sự sản xuất ra giá trị thặng dư.

*Mục lục:      * Lời mở đầu. Sản xuất và tiền công Sản xuất, tiền công và lợi nhuận Tiền công và tiền Cung và cầu Tiền công và giá cả Giá trị và lao động Sức lao động Sự sản xuất...

Xem bài viết

Chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là như thế nào?

Marx là một nhà phân tích tuyệt vời nhưng ông ấy không bao giờ cho chúng tôi một công thức để điều hành một quốc gia xã hội chủ nghĩa là như thế nào để mang đến hạnh phúc cho mọi người -Võ Nguyên GiápNăm 1986, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã phát động cải cách kinh tế thị trường, những cải cách này,...

Xem bài viết

Biện chứng cách mạng và sự giải phóng nhân loại (Phần II)

Ann Robertson, Socialist Revolution, Ngày 26 tháng 10 năm 2007   PHẦN II: Phép biện chứng của Marx   Quay trở lại với truyền thống của chủ nghĩa Marx, chúng ta sẽ khám phá ra rằng cả Marx và Engels đều giữ lại cấu trúc...

Xem bài viết