Sự di truyền tiến hóa của SARS-CoV-2 và sự ngu ngốc hại chết người của giai cấp thống trị

Giai cấp thống trị đang làm mọi thứ trong khả năng của mình để hỗ trợ cho sự phát triển tiến hóa của SARS-CoV-2, khiến cho nó trở nên dễ lây và có khả năng kháng vắc xin hơn. Với sự kém cỏi và coi thường tính mạng con người cùng bằng chứng khoa học, chính các nhà tư bản đang giúp đảm bảo cho đại dịch này sẽ kéo dài nhiều năm và tiếp tục đe dọa hàng tỷ sinh mạng.


Dường như có mối tương quan giữa những đợt bùng phát tồi tệ nhất của đại dịch COVID-19 với sự hiện diện của các chính trị gia cánh hữu, được liên kết chặt chẽ cùng những người theo trào lưu tôn giáo chính thống. Những người theo trào lưu chính thống này thường bác bỏ những ý tưởng về chọn lọc tự nhiên của Darwin. Nhưng dầu cho họ có đếm xỉa đến sự tiến hóa hay không thì sự tiến hóa cũng chẳng bỏ qua cho họ.

Khoảng thời gian thế hệ ngắn của virus có nghĩa là chúng ta có thể thấy chọn lọc tự nhiên diễn ra trong thời gian thực chứ không phải chờ đợi đến hàng nghìn năm. Nhưng những chính trị gia tư bản ngu ngốc này hoàn toàn không có khả năng để hiểu được điều đó. Và kết quả trực tiếp của thất bại này là mối đe dọa của hàng loạt biến thể mới của SARS-CoV-2 cùng cái chết của hàng triệu người.

Donald Trump, Jair Bolsonaro, Narendra Modi và Boris Johnson, và cả những kẻ khác nữa, tất cả đều tuân theo một số hình thức của kế hoạch “miễn dịch bầy đàn” hoặc trông mong hoàn toàn vào vắc-xin, và do đó mà họ đã để cho sự lây nhiễm lan tràn trong dân chúng. Nhưng, cách tiếp cận này có vấn đề ở chỗ vắc-xin được thiết kế để hoạt động trên phiên bản năm ngoái của virus. Điều này cũng giống như những vị tướng trong Thế chiến II chiến đấu với ngựa vậy.

Như nhân vật Evolution, Nữ hoàng Đỏ trong Alice ở xứ sở trong gương, đã nói: “Phải làm cho tất cả chạy để bạn có thể giữ cho chúng ở nguyên vị trí”. Trong khi cái đích không ngừng di chuyển bởi chọn lọc tự nhiên, những nhà cầm quyền bất hạnh của chúng ta vẫn bị kẹt lại trong chiến hào để chờ đợi trận đánh cuối cùng, bỏ ngoài tai thương vong mà quân đội của họ đang phải gánh chịu.

Một bài học ngắn gọn về chọn lọc tự nhiên

Chọn lọc tự nhiên không hơn không kém là một phương pháp giải thích các quần thể sinh vật thay đổi như thế nào trong mối quan hệ với môi trường của chúng, và để mô tả cách các cấu trúc và chiến lược được sử dụng bởi các sinh vật. Tiến hóa do chọn lọc tự nhiên là một quá trình mù quáng và không định hướng sẽ xảy ra ở bất kỳ quần thể nào có ba điều sau đây:

  1. Biến thể
  2. Chọn lọc
  3. Di truyền

Biến thể có nghĩa là phải có nhiều loại cấu trúc hoặc chiến lược khác nhau trong một quần thể. Nếu không có biến thể thì không có gì để cho chọn lọc tự nhiên hoạt động. Chọn lọc có nghĩa là một tập con của các chiến lược này được ưu tiên hơn, có khả năng sống sót hoặc khả năng sinh sản (sinh sản, tỷ lệ sinh sản) cao hơn so với số còn lại. Và di truyền nghĩa là các cá thể ở thế hệ sau phải giống với các kiểu được ưu tiên hơn so với thế hệ trước.

Ví dụ, một tổ tiên của loài voi đã thích nghi với môi trường châu Phi thấy mình ở nơi có khí hậu lạnh hơn. Có thể có sự khác biệt về độ rậm lông giữa các cá thể. Những cá thể có nhiều lông có xu hướng sống sót và sinh ra nhiều con hơn những cá thể ít lông hơn. Độ rậm lông trung bình của quần thể sẽ tăng lên cho đến khi sự biến đổi có sẵn bị cạn kiệt, hoặc năng lượng hoặc những giới hạn vật lý khác của lông khi nó dài thêm lại gây nên nhiều bất lợi hơn lợi ích của việc cách nhiệt.

Tuy nhiên, chúng ta cũng có thể hình dung ra những trường hợp không xảy ra chọn lọc tự nhiên: ví dụ như màu mắt ở người. Đây là một tình huống có biến thể và di truyền, nhưng có thể nói là không có sự chọn lọc. Ngoài ra, hãy tưởng tượng cây cối mọc ở những nơi có nhiều ánh sáng mặt trời. Những cây có nhiều ánh sáng mặt trời sẽ phát triển mạnh hơn cây ở những vùng thiếu sáng hơn. Ở đây có sự biến thể và chọn lọc, nhưng không có di truyền vì sự khác biệt là do môi trường mà không phải do di truyền.

Chúng tôi xin lỗi vì đã lặp lại những gì mà đối với nhiều người có thể là ABC, nhưng những nguyên tắc quan trọng đầu tiên này rõ ràng là không được hiểu bởi những người giàu có và quyền lực trong các xã hội tư bản.

Quá trình tiến hóa trong thế giới thực thường phức tạp hơn tình huống đơn giản ở trên. Các protein thường được mã hóa bởi gen cho một công việc chuyên biệt. Ví dụ, coronavirus mới tạo có thông tin di truyền, thứ xác định cấu trúc protein bám cho phép nó xâm nhập vào tế bào của vật chủ. Những protein như vậy thường thích nghi cao với một nhiệm vụ và hầu như tất cả những thay đổi trong cấu trúc sẽ dẫn đến việc chúng mất đi chức năng. Điều này dẫn đến một mâu thuẫn: trong khi các biến dị di truyền là nguyên liệu thô cho chọn lọc tự nhiên thì trong một quần thể thích nghi, 99,9% các thể đột biến lại kém phù hợp hơn so với bố mẹ của chúng. Một sinh vật có thể giảm tỷ lệ đột biến của mình thì sẽ có nhiều thế hệ con cháu thành công hơn một sinh vật có nhiều con cái đột biến. Do đó, các sinh vật có tỷ lệ đột biến thấp hơn sẽ có xu hướng xuất hiện nhiều hơn trong quần thể.

Các nhà di truyền học tiến hóa sử dụng thuật ngữ “độ khỏe khoắn” (fitness) để đo lường sự thành công của một sinh vật hoặc mức độ thích nghi. Các quần thể thích nghi có một mức độ biến đổi thấp xung quanh mức trung bình của độ khoẻ khoắn tối đa. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu có một tổ hợp khác của protein bám có khả năng xâm nhập vào tế bào hiệu quả hơn cách tổ hợp cũ? Và điều gì sẽ xảy ra nếu cấu trúc protein này không phải là một thay đổi đơn giản so với cấu trúc trước đó? (như chúng ta đã thấy trong ví dụ về nhiều lông so với ít lông). Điều này đưa chúng ta đến khái niệm về chóp (fitness peaks) và thung lũng khoẻ khoắn (fitness valleys), hay còn được gọi là cảnh quan mấp mô của sự khỏe khoắn (rugged fitness landscape).

 

 

Trong Hình 2, chúng ta thấy chẳng hạn có hai kiểu gen (cấu tạo di truyền) có thể mã hóa theo thứ tự khác nhau hai protein gai là các chóp khỏe khoắn cục bộ. Nhưng một trong hai cái cao hơn cái kia. Thử hình dung có ba quần thể khác nhau (A, B và C) bắt đầu với các kiểu gen khác nhau. Độ rộng của đường kính biểu thị mức độ thay đổi trong quần thể.

Quần thể A đã gần đạt đến đỉnh cao và nếu có độ biến động thấp thì không thể tiến hóa vì tất cả các cá thể đột biến sẽ có độ khỏe khoắn thấp hơn mức trung bình. Quần thể B cách xa đỉnh cao, nhưng chỉ có thể tiến hóa theo chiều hướng của đỉnh thấp hơn. Không thể cho dân số B đi theo hướng khác bởi vì nó là một mâu thuẫn về mặt tiến hóa để cho “khỏe khoắn thấp hơn”. Quần thể C nằm ở phía bên kia của thung lũng khỏe khoắn và có thể tự do phát triển đến chóp khỏe khoắn cao nhất. Trong ba quần thể có độ biến động thấp này, chỉ có một quần thể tự do tiến hóa đến đỉnh cao nhất. Nếu đây là SARS-CoV-2, đỉnh cao hơn có thể có nghĩa là sự gia tăng khả năng và tốc độ lây nhiễm trong dân số.

Để đạt được độ khỏe khoắn tiềm năng ở mức tối đa và nhảy vọt, quần thể A và B cần phải tăng cường biến đổi. Điều này sẽ mang lại cho họ những cá thể ở phía bên kia của thung lũng. Một cách để tăng sự biến dị là tăng tỷ lệ đột biến, nhưng như đã giải thích trước đây, tỷ lệ đột biến cao có xu hướng bị bỏ chọn vì hầu như tất cả các đột biến đều kém thích ứng hơn so với cha mẹ của chúng. Làm thế nào để dân số virus của chúng ta giải quyết vấn đề này và tiếp tục hủy hoại cuộc sống của hàng triệu người?

Nó tìm kiếm sự giúp đỡ nơi các chính trị gia cánh hữu, những người đã cho phép sự lây lan rộng rãi các biến thể cũ. Kích thước quần thể tăng lên là cách để virus tạo ra nhiều cá thể cực đoan hơn và nhảy qua thung lũng khỏe khoắn.

Hình 3 cho thấy hai quần thể có cùng kiểu gen trung bình, cùng tỷ lệ đột biến và do đó có cùng độ lệch thống kê xung quanh kiểu gen trung bình. Một quần thể lớn và một quần thể nhỏ. Có thể thấy, quần thể lớn có nhiều cá thể cực đoan hơn có thể ở phía bên kia của một thung lũng khỏe khoắn. Sau đó, chúng có thể tiến hóa để trở thành một biến thể mới dễ lây nhiễm hơn của vi rút.

Cách ngăn chặn sự xuất hiện của các biến thể mới, thứ sẽ tiếp tục giết chết thêm nhiều người hơn, là ngừng chọn lọc tự nhiên. Giữ kích thước quần thể ở mức thấp là cách dễ nhất để ngăn chặn quá trình tiến hóa. Chúng ta cần hạn chế những biến dị vốn là nguyên liệu của chọn lọc tự nhiên và ngăn ngừa sự xuất hiện của những cá thể cực đoan. Điều này về mặt chính trị có nghĩa là ưu tiên giảm sự lây lan của virus thay vì lợi nhuận của các công ty. Nhưng các chính trị gia tư sản không sẵn sàng lựa chọn điều đó.

Vòng đời của SARS-CoV-2

Vật chất di truyền của coronavirus bao gồm một sợi RNA, chỉ dài 30.000 base (nhỏ hơn khoảng 10.000 lần so với bộ gen của động vật có vú, hay 100 lần so với vi khuẩn). Nó chỉ chứa 12 gen chức năng tạo ra các protein giúp tái tạo RNA của virus, tạo thành một màng để bao bọc RNA, một protein “tăng đột biến” để xâm nhập vào tế bào vật chủ, cùng với các protein khác giúp virus tránh được phản ứng miễn dịch của vật chủ và lây lan hiệu quả hơn. Tất cả các gen này đều là những khu vực cho phép chọn lọc tự nhiên có thể hoạt động, và các protein mà chúng mã hóa cũng là những mục tiêu khả dĩ cho phản ứng miễn dịch được thúc đẩy bởi vắc-xin.

Giải trình tự bộ gen cho thấy virus gây ra COVID-19 giống tới 98% với vi rút dơi. Dơi và coronavirus có thể đã có hàng nghìn năm tiến hóa song song và thích nghi lẫn nhau, do đó, khi dơi bị nhiễm bệnh chúng có thể ốm không hơn gì một con người bị cảm lạnh thông thường. Nhưng khi rào cản loài bị vượt qua, con người chúng ta là một môi trường mới cho virus và ngược lại, sự hiện diện của nó tạo ra một môi trường mới cho chính chúng ta. Ví dụ như khả năng gây chết người tăng lên so với bệnh cúm có liên quan đến thực tế là chúng ta có ít khả năng thích ứng trước SARS-CoV-2.

Những người theo thuyết âm mưu Trumpite và những kẻ phân biệt chủng tộc bài Tàu đã lan truyền huyền thoại rằng COVID-19 được tạo ra trong một phòng thí nghiệm ở Vũ Hán, hoặc từ việc ăn thịt dơi. Gần đây, những loại rác như vậy lại một lần nữa được Joe Biden bới ra khỏi thùng rác cho các mục đích chiến lược của chủ nghĩa đế quốc. “Lý thuyết” này rất khó có khả năng, vì một loại virus được tạo ra trong phòng thí nghiệm với sự kết hợp giữa bộ gen của virus dơi và virus của người sẽ có thể được nhận ra rõ ràng sau khi phân tích. Cũng không có khả năng con người nhiễm vi rút trực tiếp từ dơi. Chó và mèo cũng có thể bị nhiễm bệnh và tiếp tục lây nhiễm sang người.

Phương thức chính khiến con người bị lây nhiễm dường như là sự tiếp xúc gần với các giọt bắn chứa phần tử virus bằng cách ở trong môi trường kín với cá thể lây nhiễm trong một khoảng thời gian. Các nhà máy, nhà kho, phương tiện giao thông công cộng và nhà ở chật chội kém chất lượng là những môi trường hoàn hảo cho sự lây lan, và đó là những môi trường mà giai cấp tư bản đã buộc giai cấp công nhân phải sống và làm việc.

Khi vào trong cơ thể, virion còn phải né tránh phản ứng miễn dịch của vật chủ. Phản ứng này có thể vừa dựa trên diện rộng vừa chống lại tất cả những kẻ xâm lược, hoặc ngoài ra có thể có các kháng thể mục tiêu nhắm vào chống lại các kháng nguyên virus cụ thể. Virus xâm nhập vào tế bào chủ bằng cách gắn “chìa khóa” là protein gai của nó vào “khóa” thụ thể tế bào. Khi vào bên trong, virus chiếm lấy phương tiện tài nguyên của tế bào chủ để tạo ra nhiều hơn nữa protein và RNA của chính virus. Các virus mới được tạo ra hoặc bắt đầu quá trình lây nhiễm sang các tế bào khác hoặc toàn bộ tế bào bùng phát để giải phóng một số lượng lớn virion. Sau đó, cá nhân bị nhiễm sẽ thở ra những hạt này sẽ làm cho những người khác lây nhiễm.

Chọn lọc tự nhiên có khả năng hoạt động trên tất cả các giai đoạn của vòng đời virus: từ tăng cường hóa khí dung giao đến lẩn tránh hệ thống miễn dịch, từ xâm nhập tế bào hiệu quả hơn đến sao chép nhanh hơn. Ví dụ, virus có thể tạo ra một phân tử gây kích ứng phổi để thúc đẩy việc ho và tăng khả năng lây lan. Làm gián đoạn các bước của vòng đời virus là mục tiêu của hệ thống miễn dịch, thuốc kháng virus cũng như vắc xin.

Điều quan trọng cần lưu ý là virus không cố ý giết chúng ta, cũng tương tự như các nhà tư bản không cố ý hủy hoại môi trường — đó là khi ai đó trục lợi và chẳng may nó thế. Virus chỉ cố nhân rộng chính nó càng nhanh càng tốt với chúng ta là môi trường của chúng. Trên thực tế, một loại virus quá nguy hiểm có thể làm vật chủ được chọn chết quá nhanh thì lại làm cho virus khó lây nhiễm sang người khác. Chính những người không có triệu chứng có thể mới là vật chủ lý tưởng cho virus, vì những người này không biết mình bị nhiễm và có thể tiếp tục lây nhiễm cho nhiều người khác. Nhưng như đã giải thích trước đây, cả con người và virus hiện đều không thích nghi tốt với nhau và do đó ban đầu có một tỷ lệ tử vong cao. Tỷ lệ tử vong này tăng lên ở những người nghèo và những người phải đối mặt với sự phân biệt chủng tộc, sống trong những ngôi nhà không đạt tiêu chuẩn với chế độ dinh dưỡng kém và ngủ không đều do làm việc theo ca. Tất cả những tác động này của chủ nghĩa tư bản dẫn đến kết quả tồi tệ hơn dựa trên giai cấp.

 

Vắc xin hoạt động như thế nào?

Các loại vắc-xin được phát triển để chống lại virus. Có hai loại vắc xin chính, loại dựa trên ARN thông tin (ví dụ như Moderna, Pfizer) và loại dựa trên gen đã được biến đổi từ DNA của virus đã giảm độc lực (ví dụ như AstraZeneca, Johnson & Johnson). Cả hai loại vắc xin đều nhắm mục tiêu vào protein gai của SARS-CoV-2. Vắc xin DNA hoạt động bằng cách chèn mã protein gai vào một virus cảm lạnh đã suy yếu. Loại vi rút hầu như vô hại này lây nhiễm vào các tế bào của bạn và tạo ra mRNA protein gai, thứ mà sau đó tiếp tục tạo ra protein gai. Các vắc-xin mRNA thì sản xuất trực tiếp protein đột biến mà không cần đến virus cảm lạnh.

Trái ngược với thuyết âm mưu chống vax, không có cách nào để một trong hai loại vắc xin này có thể làm thay đổi DNA của bạn. Tuy nhiên, có những triệu chứng giống cúm thông thường trong những ngày sau khi tiêm và hiếm gặp hơn là cục máu đông trong trường hợp của vắc-xin DNA, nguyên do là do sự quá mẫn của hệ thống miễn dịch đối với virus cảm lạnh đã bị làm suy yếu.

Một khi vắc xin đã đưa protein gai vào cơ thể, các protein này sẽ hiển thị trên bề mặt tế bào theo đúng nghĩa đen. Các tế bào miễn dịch tương tác với các protein hiển thị này để tìm hiểu chúng trông như thế nào và sẵn sàng tấn công chúng bất cứ khi nào chúng được nhìn thấy lại. Để đảm bảo cho một phản ứng miễn dịch lâu dài hầu hết các loại vắc-xin hiện nay đều yêu cầu hai liều.

Việc sản xuất ra vắc xin nhanh chóng được tuyên truyền như thể là nhờ sức sáng tạo của chủ nghĩa tư bản. Không gì xa sự thật hơn thế. Hơn 90% kinh phí và nghiên cứu để phát triển các vắc-xin này là ở các trường đại học được tài trợ công. Chỉ ở bước cuối cùng nó mới được tư nhân hóa và chuyển giao cho các công ty để kiếm tìm lợi nhuận. Hơn thế nữa, các chính phủ tư bản đã trả tiền trước cho vắc-xin bất kể hiệu quả và do đó có rất ít rủi ro về phía công ty. Trên hết thảy, các tập đoàn tư nhân đã cố tình hạn chế quyền sở hữu trí tuệ cũng như quy trình sản xuất, mục đích là hạn chế nguồn cung và đẩy giá lên. Có hàng ngàn nơi trên toàn cầu có đủ năng lực để sản xuất văc-xin nhưng họ không thể chỉ vì không được cấp phép. Hàng tỷ dollar lợi nhuận đã được kiếm bằng cách treo mạng sống của hàng triệu triệu người thuộc tầng lớp lao động bên bờ vực tử thần. Điều này mâu thuẫn trực tiếp với tất cả những nguyên lý của khám phá khoa học, vốn dựa trên việc chia sẻ kiến ​​thức và hợp tác.

Sự tắc nghẽn trong sản xuất vắc-xin tạo ra bởi chủ nghĩa tư bản, được kết hợp với sự trục lợi của các tập đoàn và việc chính phủ buộc người lao động phải làm việc trong môi trường nguy cơ lây nhiễm cao, ngoài ra là chủ nghĩa dân tộc vắc-xin đã hạn chế nỗ lực tiêm chủng ở các nước nghèo, tất cả điều này đồng nghĩa với việc quần thể virus tiếp tục bùng nổ ở nhiều quốc gia khác nhau. Quy mô dân số lớn này, như chúng tôi đã giải thích trước đây, là cách để virus chiến thắng trong cuộc đua chọn lọc tự nhiên. Và đó là lý do tại sao chúng ta tiếp tục thấy sự xuất hiện đầy quan ngại của các biến thể mới.

Hẳn ai đó sẽ nghĩ rằng việc các biến thể mới ra đời có khả năng qua mặt các vắc-xin sẽ khiến các gã khổng lồ dược phẩm lo lắng. Sự thực hoàn toàn ngược lại: theo logic giết người của chủ nghĩa tư bản, nó là một phần trong kế hoạch kinh doanh của họ. Trong các báo cáo cho các nhà đầu tư, các tập đoàn này đã dự đoán lợi nhuận mạnh mẽ khi phát triển các mũi tiêm tăng cường để đáp ứng với các biến thể mới. Việc diệt trừ vi rút không phải vì lợi ích tài chính của họ. Trong quá trình tiến hóa hiện đại, người ta có thể khái niệm hóa mối quan hệ cộng sinh giữa SARS-CoV-2 và các nhà đầu tư công nghệ sinh học, cả hai đều thống nhất trong việc ký sinh vào cơ thể của tầng lớp lao động.

Sự nguy hiểm của các biến thể mới

Một số biến thể mới được phát hiện đã tiến hóa để có khả năng lây nhiễm cao hơn chủng ban đầu. Biến thể Alpha ban đầu được phát hiện ở Anh, biến thể Beta ở Nam Phi, biến thể Gamma từ Brazil và biến thể Delta được cho là đã phát sinh ở Ấn Độ. Để tránh dấy lên sự phân biệt chủng tộc do Trump và những người khác lợi khởi xướng và lợi dụng thông qua các thuật ngữ như “virus Trung Quốc”, Tổ chức Y tế Thế giới đang chuyển sang đặt tên cho các biến thể sau bằng các chữ cái trong bảng chữ cái Hy Lạp. Tuy nhiên, có thể thấy rõ hình mẫu cho sự xuất hiện các biến thể mới tiến hóa là đến từ các quốc gia có chính phủ cánh hữu cho phép tỷ lệ lây nhiễm cao nhất.

Khả năng lây nhiễm của một biến thể có thể được đo bằng giá trị “R” của virus. R là viết tắt của tỷ lệ sinh sản (reproduction rate) và mô tả về số lượng người mà mỗi cá thể bị nhiễm sẽ tiếp tục lây nhiễm. Ví dụ: 100 người bị nhiễm vi rút có giá trị R là 2 sẽ tiếp tục lây nhiễm cho 200 người, những người sẽ lây nhiễm cho 400, rồi 800, v.v., trong một quá trình phát triển theo cấp số nhân. Biến thể có R  thấp hơn 1 sẽ giảm dần. R được xác định bởi cả yếu tố sinh học / di truyền và xã hội / môi trường. Việc đóng cửa các hoạt động, đeo khẩu trang, giãn cách xã hội và vắc-xin giúp cho việc ngăn chặn R, trong khi sự tiến hóa, trục lợi và sự ngu xuẩn giúp gia tăng R. Điều khá ngạc nhiên là các chính trị gia tư bản không có vấn đề gì trong việc hiểu khái niệm lãi kép lặp đi lặp lại hành động giống như bùng phát với một R lớn hơn 1 sẽ tự khắc phục mà không cần bất kỳ biện pháp nào để ngăn chặn sự lây lan.

Ví dụ, biến thể Alpha có R cao hơn chủng ban đầu khoảng 40 đến 50%. Điều này, kết hợp với sự lơ là của chính phủ, là nguyên nhân chính dẫn đến làn sóng thứ ba ở các nước như Anh và Canada vào đầu năm 2021. Trong khoảng thời gian từ 4 đến 6 tuần, chủng Alpha đã giảm từ 10% trường hợp nhiễm bệnh xuống còn 90%. Trong tình huống chủng ban đầu có R là 1, Alpha có R tăng theo cấp số nhân là 1,5.

Nghiên cứu gần đây về biến thể Alpha đã cho thấy nó có 23 đột biến so với bản gốc. Thực tế này tương ứng với cảnh quan mấp mô của sự khỏe khoắn, vì cơ hội để một cá nhân tự phát có 23 đột biến, thứ cuối cùng là có lợi là cực kỳ thấp. Và nếu mỗi đột biến được phân lập là có lợi, thì dòng ban đầu sẽ chứa chúng ngay từ đầu. Chín trong số 23 đột biến này được cho là làm thay đổi cấu trúc của protein gai, có khả năng cho phép biến thể xâm nhập vào tế bào chủ nhanh hơn hoặc né tránh phản ứng miễn dịch với protein gai cũ. Nhưng thú vị là, nhiều đột biến khác nằm trong các protein phi cấu trúc (là protein được mã hóa bởi virus nhưng đó không phải là một phần của hạt virus) và được cho là có thể ngăn chặn phản ứng miễn dịch bẩm sinh, cho phép vi-rút “vượt qua tầm radar” mà không gây ra cảnh báo.

Giờ đây, thế giới đang bị đe dọa bởi biến thể Delta chứa thêm 13-17 đột biến. Biến thể này có R cao hơn Alpha khoảng 50% và là nguyên nhân gây ra đợt sóng thứ hai tàn phá ở Ấn Độ. Có những nỗ lực ngăn chặn du lịch từ Ấn Độ nhưng đã quá muộn. Ở các nước giàu hiện đang có một cuộc chạy đua giữa tiêm chủng và biến thể, nhưng hy vọng chiến thắng trong cuộc đua này ở các nước nghèo có ít vắc xin không tồn tại. Đáng lo ngại là Delta dường như không bị chậm lại đáng kể bởi các liều vắc-xin đơn lẻ, và thậm chí còn có báo cáo về việc bùng phát dịch ở những người được tiêm chủng đầy đủ. Có thể xảy ra đột biến đối với protein gai có nghĩa là nó trông khác với protein gai có trong các loại vắc xin cũ. Mặc dù các nước giàu có lẽ là có thể ngăn chặn Delta bằng cách kết hợp tiêm phòng và duy trì các hạn chế, nhưng chắc chắn sẽ không gì có thể ngăn nó hoành hành ở Châu Phi, Châu Á và Châu Mỹ Latinh. Và sau đó tất cả chúng ta đều phải đối mặt với viễn cảnh về một biến thể Omega chưa được đặt tên phát triển từ những đợt bùng phát này.

Cách các nhà tư bản giúp mầm bệnh phát triển

Có khả năng là các chính sách mà các chính phủ cánh hữu áp dụng để cho phép nền kinh tế sớm mở cửa trở lại đã tạo điều kiện thuận lợi cho việc Delta không bị ảnh hưởng mấy bởi một liều vắc-xin duy nhất. Các quốc gia như Anh và Canada đã áp dụng chiến lược “liều thứ hai trì hoãn” với mục đích được cho là có khả năng miễn dịch một phần trong dân số để ngăn chặn sự lây lan đủ để các công ty có thể quay trở lại thu lợi nhuận. Điều này là rủi ro theo một số cách. Nó có thể dẫn đến giảm phản ứng miễn dịch, nhưng rất may điều đó đã không xảy ra. Nhưng nó đã cung cấp môi trường lý tưởng để cho phép vi rút tiến hóa nhanh hơn vắc xin.

Quá trình này tương tự như kháng kháng sinh. Thuốc kháng sinh là một khám phá kỳ diệu đã cải thiện sức khỏe con người một cách đáng kinh ngạc trong thế kỷ trước. Trước khi sử dụng thuốc kháng sinh, mọi người đã từng chết chỉ vì nhiễm trùng. Nhưng tất nhiên các nhà tư bản đang phá hỏng sự tiến bộ này bằng cách sử dụng thuốc kháng sinh theo những cách phù phiếm. Ngoài việc kê đơn quá mức cho những người không cần (trong khi thúc đẩy lợi nhuận của các gã khổng lồ dược phẩm), các tập đoàn còn cung cấp thuốc kháng sinh cho gia súc, để đạt được tốc độ tăng trưởng tốt hơn 5%. Điều này dẫn đến nồng độ kháng sinh thấp vĩnh viễn trong môi trường. Những liều lượng dưới mức gây chết người như vậy tạo điều kiện hoàn hảo cho vi khuẩn phát triển khả năng miễn dịch, và ngày càng làm cho thuốc kháng sinh trở nên vô dụng. Trong những thập kỷ tới, chúng ta có thể quay trở lại tỷ lệ tử vong như ở thế kỷ 19 do nhiễm trùng và kháng thuốc.

Chiến lược liều thứ hai trì hoãn cung cấp trên những người đã được miễn dịch một phần môi trường cho virus phát triển. Những cá thể được miễn dịch một phần này có khả năng gây chết virus ở một mức độ nhẹ khi họ bị lây nhiễm, cho phép virus thích ứng với vắc-xin và sau đó lây nhiễm sang người khác. Đây là bài học rút ra từ mọi bộ phim kinh dị: đừng làm con quái vật bị thương – hãy giết chết nó nếu không nó sẽ trở lại mạnh mẽ hơn! Một lần nữa, động lực tìm kiếm lợi nhuận được ưu tiên hơn loài người đang giết chết chúng ta.

Các quốc gia giàu có dường như đang rời bỏ chiến lược tiêm liều thứ hai trì hoãn và đang thay đổi chính sách để mọi người được tiêm chủng đầy đủ. Nhưng đây chỉ là mất bò mới lo làm chuồng. Delta đã tồn tại và đang tràn lan.

Hết lần này tới lần khác các chính trị gia và tập đoàn đã thực hiện một chiến lược tĩnh, bỏ qua sự phát triển của virus. Đối mặt với sự khởi đầu của sự gia tăng mới ở Delta, chúng tôi được thông báo rằng dữ liệu cho thấy những người được tiêm chủng có kết quả tốt hơn và ít có khả năng phải nhập viện hơn so với những người không tiêm chủng. Điều này có thể đúng ở hiện tại , nhưng, điều này chỉ tương đương với câu nói, “Đừng lo lắng nếu bạn bị ốm – bạn có thể sẽ không chết!” Đây là những trò cờ bạc với phần dễ nghiêng hẳn về người giàu, không có vấn đề gì khi họ vẫn thu về lợi nhuận dễ dàng với cái giá là mạng sống của các tầng lớp lao động.

Giả sử rằng vắc xin đã thực sự ngăn ngừa việc nhập viện liên quan đến chủng Delta. Họ lại đang quên đi quá trình tiến hóa, và đang cung cấp những điều kiện hoàn hảo cho sự phát triển của một chủng mới có thể vượt qua vắc-xin. “Nữ hoàng Đỏ” đang chạy vòng quanh chính sách lạc hậu tĩnh tại của họ, và chủ nghĩa dân tộc vắc-xin đang cho phép sự lây nhiễm lan tràn ở các nước nghèo.

Sự ngu xuẩn chết người của các nhà tư bản

Các nhà khoa học đôi khi có thể cảm thấy tội lỗi khi để niềm đam mê khám phá làm họ mờ mắt trước những tác động xã hội có thể từ những điều họ đang nghiên cứu. Từ một góc nhìn trừu tượng, người ta không thể không bị ấn tượng bởi tốc độ thích ứng và sự khôn khéo của SARS-CoV-2. Điều này chỉ dừng lại khi người ta nhớ ra rằng virus đang hủy hoại cuộc sống của hàng triệu con người. Nhưng người ta không thể đổ lỗi cho virus. Nó không có cảm xúc, nó không có trí tuệ cũng như ý thức. Coronavirus chỉ đơn thuần là 30.000 gốc RNA tuân theo các quy luật tiến hóa một cách mù quáng – biến đổi, chọn lọc và di truyền – để có thể thích nghi thành công nhất với môi trường mà nó tự tìm thấy.

Lỗi không phải ở virus mà lỗi ở những kẻ cai trị bệnh hoạn không đếm xỉa đến những người chúng cai trị. Bạn không thể đổ lỗi cho SARS-Cov-2 vì thực tế là giai cấp thống trị của chúng ta đang làm mọi thứ trong khả năng của mình để tạo cho nó một môi trường hỗ trợ nó phát triển. Bạn có thể và cần phải đổ lỗi cho giai cấp tư sản vì hệ thống chạy vì lợi nhuận của họ đã dẫn xã hội đến thảm họa này. Đám ký sinh khoác âu phục đáng trách hơn nhiều so với đám ký sinh trùng có protein gai. Và những ký sinh trùng khoác âu phục đang cung cấp những điều kiện lý tưởng cho một biến thể Omega mới có khả năng lây nhiễm cao hơn và có độc lực hơn trong những tháng tới. Nhưng không ai trong số này được biết đến. Cũng có thể là coronavirus đã tiến hóa đến khả năng lây truyền tối đa và xã hội cuối cùng sẽ vượt qua đại dịch. Nhưng nếu điều này xảy ra thì đó sẽ là không nhờ những người giàu có và quyền lực. Nó sẽ bất chấp họ chứ không phải vì họ. Và điều quan trọng là chúng ta phải hiểu và ghi nhớ vai trò giết người của giai cấp tư sản để có thể diệt trừ vi rút tư bản sau khi đã diệt trừ vi rút ARN.


Alex Grant, ngày 28 tháng 6 năm 2021

Nguồn: Fightback

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments