02/07/2020 16:24

Chủ nghĩa Marx và nước Mỹ (chương II)

Chương II - Cách mạng Mỹ

“Quốc gia nào có thể bảo vệ quyền tự do của chính nó nếu như nhà cầm quyền không được cảnh báo không ngừng rằng người dân giữ gìn tinh thần của sự kháng cự? Hãy để họ cầm vũ khí. Cây tự do phải được tưới tắm không ngừng, với máu của những người yêu nước và bạo chúa.” (Thomas Jefferson, Thư gửi Đại tá William S. Smith, 1787.)

Ngày nay, công chúng ở Hoa Kỳ được dạy là phải sợ và ghét các cuộc cách mạng. Giống như chủ nghĩa cộng sản, chúng được coi là thứ không phải của nước Mỹ, một thứ gì đó xa lạ và là mối đe dọa đến từ bên ngoài. Trên thực tế, ngay từ khi bắt đầu, nước Mỹ đã luôn được nuôi dưỡng bởi các cuộc cách mạng ở nước ngoài với làn sóng người nhập cư những người chạy trốn khỏi sự đàn áp về chính trị để kiếm tìm một cuộc sống tốt hơn. Dù thế nào, các trích dẫn ở trên cho thấy rõ ràng rằng cách mạng còn lâu mới là một ý tưởng không phải bản địa của Hoa Kỳ, vốn nợ chính sự tồn tại của nó đối với một cuộc cách mạng. Khi những người dân thuộc địa Mỹ giương cao cờ nổi dậy chống lại Vương quốc Anh, đây là một hành động rất cách mạng. Chính điều này đã trở thành nguồn cảm hứng cho Cách mạng Pháp nổ ra chỉ hơn một thập kỷ sau đó. Do đó, ngọn lửa cách mạng ở châu u trước tiên đã được thắp lên ở Hoa Kỳ.

Giai cấp tư sản non trẻ của Mỹ đã chịu đựng sự cai trị phiền hà của một cường quốc nước ngoài mà trụ sở cách đó hàng nghìn dặm, kẻ có thể giới thiệu các loại thuế tệ hại, hạn chế kinh doanh và những gánh nặng khác để cản trở sự phát triển tự do của giai cấp tư sản Mỹ. Những kiết sử này đã bị phá vỡ và chúng đã bị phá vỡ bởi những phương tiện cách mạng. Việc áp dụng Đạo luật tem năm 1765 là sự kiện khiến cho toàn bộ quá trình di chuyển. Nhưng đó chỉ là tai nạn mà qua đó sự tất yếu lộ diện, như Hegel từng nói. Trên thực tế, có nhiều Đạo luật khác đã châm ngòi cho sự phẫn nộ: Các đạo luật hàng hải, quy định và hạn chế thương mại với Mỹ, cấm định cư bên ngoài dãy núi Appalachian và Đạo luật Chè, với ý đồ là để ngăn Công ty Đông Ấn phá sản.

Một cuộc cách mạng nhất tất yếu là sự bùng nổ của quần chúng trên đấu trường chính trị và chỉ có thể gọi là thành công với các mục tiêu của nó trong chừng mực mà nó thu hút đông đảo "những người bình thường" tham gia hành động. Cách mạng Mỹ cũng không ngoại lệ với quy tắc này. Để thành công, các nhà lãnh đạo tư sản phải khích động quần chúng và dựa vào họ để ra đòn chống lại kẻ thù. Mặc dù lịch sử chính thức nhấn mạnh (và nhấn mạnh quá mức) vai trò của những người như George Washington, nhưng điều thực sự đảm bảo cho sự thành công của cuộc cách mạng là sự tham gia tích cực của quần chúng - nghệ nhân, thợ mộc, người học việc, tiểu nông và người đánh bẫy, các thành phần của tầng lớp trung lưu, luật sư và nhà báo được truyền cảm hứng từ những ý tưởng cách mạng, thứ đã thúc đẩy họ hành động.

Các điều kiện tồi tệ và không có quyền tạo nên một sự bất mãn trong những tầng lớp thấp trong xã hội. Vì vậy, khi các thương nhân của các thuộc địa nổi dậy chống lại sự áp đặt của chính quyền Anh nhằm gây cản trở thương mại và làm cho cuộc sống của họ không thể chịu đựng được nữa, những tầng lớp thấp đã tham gia với sự hăng hái. Trotsky đã giải thích rằng một mình nghèo đói là không đủ để tạo nên một cuộc cách mạng, nếu không thì quần chúng sẽ luôn luôn nổi dậy. Và quả thực là vậy. "Đám đông hỗn tạp" đã tồn tại ở Mỹ từ trước năm 1776, nhưng khả năng của nó không gì hơn là gây ra sự xáo trộn thường xuyên. Bây giờ mọi thứ đã khác. Nghèo khó và bên lề giờ đây đã trở thành tâm điểm cho sự bất mãn của họ, một biểu ngữ và tiếng thét gào, ngay cả khi nó không chính xác trở thành của chính họ.

Một vai trò quyết định đã được đóng bởi các nhà kích động cách mạng như Samuel Adams của Boston, nhân vật nổi bật nhất của Cách mạng Hoa Kỳ. Sự khích động mạnh mẽ của ông cho sự nghiệp cách mạng đã gây ra một tiếng vọng trong quần chúng. Ông là người có khả năng nhất trong nhóm những kẻ kích động nhưng có nhiều anh hùng vô danh như anh ta mà tên của họ đã không đến được với chúng ta. Mục tiêu trước mắt của sự kích động là Đạo luật tem 1765 đáng ghét đòi hỏi tất cả các tài liệu pháp lý, giấy phép, hợp đồng thương mại, báo, tờ rơi và thẻ chơi bài đều phải mang tem thuế. Các nhà phân phối tem đã bị treo cổ và ngôi nhà của họ bị phá hủy. Những gói tem được đốt trong đống lửa với sự cổ vũ cuồng nhiệt và tiếng trống rộn ràng.

Cơ sở giai cấp của Cách mạng Mỹ được hiểu rõ bởi thực dân Anh. Tướng Thomas Gage, thống lĩnh quân đội Anh ở Mỹ đã viết với giọng điệu lo lắng cho Bộ trưởng Ngoại giao của Vua vào ngày 21 tháng 12 năm 1765:

Kế hoạch của đám có của là khích động các tầng lớp thấp hơn để ngăn chặn việc thi hành Luật [...] với mục đích làm cho người dân Anh kinh khiếp và sợ hãi để bãi bỏ Đạo luật. Và các Thương gia, đòi phá hủy hàng hóa của họ trừ khi nó bị bãi bỏ, không có gì phải nghi ngờ rằng nhiều Thị trấn thương mại và Thương gia quan trọng ở Luân Đôn sẽ ủng hộ họ hoàn thành Mục tiêu của mình.

Đám luật sư là nguồn cơn của những khiếu nại đổ về từ mọi tỉnh. Ở tỉnh này, không có việc công cộng gì được giải quyết mà không có họ, và đó chỉ là mong ước ngay cả Quan tòa cũng không phải chịu trách nhiệm. Toàn bộ đám Thương nhân nói chung, nhà hành pháp, Quan tòa, v.v., đã đoàn kết trong Kế hoạch bạo loạn này, và nếu không có sự ảnh hưởng và xúi giục thì đám người thấp kém này sẽ rất ngoan ngoãn. Những hình phạt nặng nề đã khích động chúng trước khi chúng khuấy động. Bọn thủy thủ là những kẻ duy nhất có thể là du thủ du thực đúng nghĩa, hoàn toàn bị điều khiển bởi đám thương nhân để phục vụ cho chúng.”

Những dòng này chắc chắn có một sai sót. Một đặc thù tâm lý luôn luôn có ở cảnh sát (hoặc quân đội) rằng nó gán cho các cuộc đình công, gây rối và các cuộc cách mạng như là công việc của những "kẻ kích động", những kẻ xem ra là thiếu suy nghĩ đến mức khuấy động quần chúng. Người sau nói theo cách khác, theo quan điểm này, lúc nào cũng ngoan ngoãn chịu đựng cái ách. Dĩ nhiên, những kẻ kích động đã có những người rất tài năng, như Sam Adams. Nhưng để tưởng tượng rằng họ có thể có một tác động mạnh mẽ như vậy đối với quần chúng, trừ khi người sau đã chuẩn bị để nghe thông điệp cách mạng của họ, là một sự ngu ngốc hiển nhiên. Số lượng tương đối ít những người khích động cách mạng, trong các tổ chức xã hội bất hợp pháp như Những đứa con của tự do, chỉ thành công vì người dân đã sắp sửa di chuyển, những người được thúc đẩy bởi kinh nghiệm của chính họ.

Vai trò của quần chúng

“Nếu bạn yêu sự giàu có hơn là tự do, sự thanh bình của kiếp nô lệ hơn là cuộc đấu tranh sôi nổi vì tự do, hãy trở về nhà trong hòa bình. Cái chúng tôi kiếm tìm không phải là lời khuyên của bạn, cũng không phải vũ trang bạn. Cứ luồn cúi và tự liếm tay mình; có thể xiềng xích của bạn sẽ nhẹ nhàng tuột ra, và có thể hậu thế sẽ quên rằng bạn là đồng hương của chúng tôi. - Samuel Adams

Lịch sử chính thức của Cách mạng, như mọi khi, hạ thấp vai trò của quần chúng và tập trung vào tầng lớp thượng lưu - những thương nhân và chủ đất giàu có ở Boston như Washington, người đang theo đuổi lợi ích riêng của họ, như tướng Gage hiểu khá rõ. Nhưng để thành công trong cuộc đấu tranh với chính quyền thực dân, họ buộc phải dựa vào quần chúng, những người đã chiến đấu hết mình. Chính những người công nhân trong các thành thị đã tổ chức lên Những đứa con của tự do, đập phá những ngôi nhà của các đại lý tem đáng ghét, ném đồ đạc của họ xuống đường và đốt cháy chúng. Đó là những người đã cấp tin đầy đủ và nhanh chóng. Chính họ là người đã biến các bài phát biểu của các nhà lãnh đạo thành hành động. Sau nữa, chính những người tiểu nông và những người đặt bẫy đã đóng vai trò quyết định trong cuộc chiến chống lại quân đội chiếm đóng của Anh.

Thực tế là Cách mạng Mỹ sẽ không bao giờ thành công nếu quần chúng không can thiệp một cách quyết đoán. Một vấn đề được ghi lại rằng các thương nhân giàu có người Mỹ đã bắt đầu cuộc đụng độ với Thành phố Luân Đôn về các câu hỏi về thương mại và thuế nhưng sớm chùn lại bởi Cách mạng khi họ thấy rằng những người nghèo đang hành động và đưa vấn đề vào chính tay họ. Mục đích của các thương nhân và chủ đất giàu có, tuy nhiên, là hạn hẹp và chỉ vì mình. Mục đích của họ là phá hủy sự cai trị của Vương quốc Anh để thay thế nó bằng sự cai trị của chính họ. Đây không phải là một viễn cảnh truyền cảm hứng cho lắm, và khó mà một chương trình như vậy làm quần chúng bừng cháy. Những khẩu hiệu lý tưởng hơn là cần thiết. Cromwell hứa với quần chúng ở Anh về việc thiệt lập lại triều đại của Thiên Chúa trên trái đất, không thua kém, Robespierre tuyên bố về những nguyên tắc của Lý trí, Tự do, Bình đẳng và Tình huynh đệ. Những người Mỹ cách mạng cũng yêu cầu một biểu ngữ để tập hợp xung quanh và một chương trình mà họ tin tưởng.

Tất cả điều này không phải để ám chỉ rằng những người lãnh đạo Cách mạng Hoa Kỳ đã không tin vào những gì họ đã giao giảng. Họ chân thành tin rằng họ đang đấu tranh cho các nguyên tắc thiêng liêng của Tự do, điều đã được nêu một cách rất cảm động trong Tuyên ngôn Độc lập. Một người như Thomas Jefferson, người nổi bật nhất trong số các nhà lãnh đạo nổi tiếng của Cách mạng, là một sản phẩm của Thời đại Khai sáng, được đào tạo tốt trong các ý tưởng của Locke, Hobbes, Newton và Bacon. Đối với một người đàn ông như vậy, việc các thuộc địa của Mỹ bị cai trị bởi một thế lực ngoại bang bạo ngược phải làm phải làm cho anh đau xót tới tận đáy lòng.

Tuy nhiên, trong khi các bài phát biểu đang được thực hiện ở phía trên, thì phần chính của cuộc nổi dậy đến từ phía dưới. Trước Cách mạng, những người lao động - “những người không sở hữu tài sản” - nói chung bị tước quyền chính trị. Quyền lực nằm trong tay những thương nhân giàu có và quan tòa, những người có thể làm bất cứ điều gì họ thích. Tỷ lệ tiền lương được quyết định thường bởi một hiệp hội của chủ sở hữu hoặc ông chủ trong cùng một giao dịch. Chúng hầu như luôn dừng ở mức sinh hoạt phí. Các công nhân không có tiếng nói trong vấn đề. Các hiệp hội của công nhân đã bị cấm bởi pháp luật. Những người sở hữu không có đất không có quyền bỏ phiếu trong bất kỳ thuộc địa nào. James Truslow Adams đã viết:

Chỉ khi Cách mạng tới gần, những phần tử không có quyền gì này [...] mới giành quyền kiểm soát chính trị của chính quyền thực dân từ tầng lớp tự do có của, và sau đó trên quy mô lớn bằng các phương pháp bất hợp pháp, bạo lực và khủng bố.

Các thương nhân đã lo sợ rằng quần chúng sẽ “đi quá xa” và do đó đã cố gắng đạt được một thỏa hiệp với kẻ thù. Trong khoảnh khắc của sự thật, những ‘nhà yêu nước’ người Mỹ giàu có đã có nhiều điểm chung với những người anh em ở Anh hơn là với tầng lớp lao động và những người nông dân nghèo của đất nước họ. Nhiều công dân giàu có đã phản đối các hành động của “đám đông ô hợp”. Một người đàn ông như vậy là Henry Laurens, một chủ đồn điền và thương gia giàu có ở Nam Carolina. “Nhà lãnh đạo của dư luận quần chúng”, thì mọi thứ đã ra khỏi tầm tay. ông ấy đã hỏi “điều gì sẽ trở thành di sản của chúng ta khi mà không có luật pháp, đặc biệt là những người phụ thuộc vào thương mại?”

Trong khi các thương nhân đáng kính băn khoăn và rùng mình, thì quần chúng đã có hành động quyết định từ bên dưới. Cho đến nay, giai cấp tư sản đã hạn chế tự tẩy chay hàng hóa của Anh. Nhưng khi “Đảng trà Boston”, một nhóm những người dân thuộc địa cải trang một cách vụng về thành thổ dân Mohawks, đã dùng đến hành động trực tiếp, ném những chiếc rương trà của Anh xuống biển, đã ném một thách thức táo bạo đối với người Anh. Dư luận Anh phẫn nộ. London đã phản ứng bằng cách cố gắng bỏ đói Boston để đệ trình thông qua việc áp đặt một cuộc phong tỏa hải quân. Nhưng điều này chỉ triệt để hóa toàn bộ tình hình. Một khi một cuộc cách mạng đã khuấy động quần chúng, họ không dễ dàng bị đe dọa ngay cả bởi sức mạnh lớn nhất trên trái đất.

Ngay cả trong thời điểm mới ra đời, nước Mỹ đã phải đối mặt với mâu thuẫn nghiêm trọng giữa giàu và nghèo - đó là vấn đề về giai cấp. Ngay từ đầu đã có một mâu thuẫn giữa lý thuyết và thực hành dân chủ Mỹ, một khoảng cách mênh mông giữa lời nói và hành động. Trong khi người dân đang đấu tranh cho Quyền của Con người, thì thương nhân và địa chủ của nước Mỹ chỉ thực sự quan tâm đến Quyền của Người giàu. Thống đốc Morris bày tỏ cảm xúc của người giàu khi ông viết:

“Những con cừu này, đơn giản như chúng vẫn là, không thể bị lừa bịp như trước nay nữa. Nói tóm lại, khi không có ai cai trị họ...những người đứng đầu về khả năng di chuyển [đám đông ô hợp] trở nên nguy hiểm đối với các quý ông và làm thế nào để giữ họ lại là một vấn đề.”

Nó đã là câu hỏi cho giai cấp thống trị Mỹ kể từ đó. Ngay từ năm 1772 - trước khi bùng nổ chiến sự với Anh - Sam Adams đã viết trong Công báo Boston:

“Đây có phải là thời điểm đỉnh cao đối với người dân của đất nước này khi tuyên bố rõ ràng rằng họ sẽ là người tự do hay nô lệ [...] Chúng ta hãy bình tĩnh nhìn xung quanh chúng ta để xem xét điều gì là tốt nhất để thực hiện [...] Hãy để nó là chủ đề của cuộc trò chuyện trong mỗi Câu lạc bộ xã hội.. Hãy để mọi thị trấn tụ họp. Hãy để các Hiệp hội và Nghiệp đoàn ở khắp mọi nơi được thiết lập để thảo luận và đòi lại các Quyền chính đáng của chúng ta.”

Đây là gì ngoài một lời kêu gọi thiết lập thứ mà người Nga sau này gọi là Soviets (theo tiếng Nga có nghĩa là “ủy ban”, hay “hội đồng”). Các nhà cách mạng Mỹ đã thiết lập một cái gì đó gần giống với các nước - đó là, các ủy ban cách mạng - hơn một trăm năm trước khi các công nhân Nga nghĩ về nó. Họ thành lập các câu lạc bộ Tự do và Ủy ban tương ứng, nơi giữ cho các nhóm đấu tranh cách mạng tiếp xúc với nhau.

Những người lao động trong thị trấn đã ghét cay ghét đắng toàn bộ hệ thống thuộc địa và mong chờ sự hủy diệt của nó. Chúng khó có thể tồi tệ hơn! Một trong những hội nổi tiếng nhất trong các hội cách mạng bí mật là Những đứa con của tự do. Để ngụy trang danh tính của họ, họ bôi đen mặt và hóa trang thành người Da đỏ hoặc sử dụng những cách ngụy trang khác. Họ đã sử dụng mật khẩu và các dấu hiệu bí mật. Vũ khí yêu thích của họ là nhựa cây và lông vũ. Họ cũng đập phá nhà cửa. Các nhân viên hải quan không ưa và Những người bảo thủ (Đó là những người ủng hộ sự cai trị của Anh) sẽ kết thúc bằng nhựa cây và lông vũ hoặc phá hủy ngôi nhà của họ, hoặc cả hai.

Các hoạt động của Những đứa con của tự do và các nhóm tương tự khác dần trở nên táo bạo hơn, đến mức các cuộc đụng độ vũ trang với Áo đỏ trở nên không thể tránh khỏi. Vào ngày 5 tháng 3 năm 1770, một cuộc đụng độ giữa một đám đông và binh lính Anh đã dẫn đến “vụ thảm sát Boston” khi những lính áo đỏ hoảng loạn và bắn vào đám đông, giết chết bốn người. Những kẻ giết người đã được xử với hình phạt nhỏ. Đây là tia lửa thắp sáng cầu chì. Sam Adams đã làm việc không ngừng ngày đêm để viết thư cho các khu định cư xa xôi tố cáo những việc làm này. Paul Revere - một thợ khắc ở Boston và là thành viên của Những đứa con của tự do - đã tạo ra một bản khắc về vụ thảm sát thứ đã được phân phối xa và rộng.

Điều trớ trêu là quần chúng lãnh đạo cuộc nổi dậy đang đấu tranh cho các yêu cầu sẽ có lợi cho các thương nhân như Laurens chứ không phải chính họ. Những người đàn ông không có tài sản này sẽ không bao giờ phải đóng dấu thuế tem theo Đạo luật Tem vào tài liệu trong suốt đời họ. Không phải lần đầu tiên hay lần cuối cùng, quần chúng đã chiến đấu và mạo hiểm mạng sống của họ để chiến đấu cho trận chiến của người khác. Như WE Woodward chỉ ra chính xác:

“Sự bất mãn của người lao động là rất thật và rất cay đắng, mặc dù từ lâu nó đã không được thực hiện. Sự bất mãn này không liên quan gì đến sự cai trị của Anh, mặc dù đám đông mù chữ đã hành động vì tin rằng nước Anh là nguyên nhân. Sự phản kháng của các tầng lớp lao động, trong thực tế, là một cuộc nổi dậy vô thức chống lại vị trí của họ trong thế giới thuộc địa.

Các khuyết điểm chính của nền văn minh thuộc địa - đối với người bình thường - không phải là chuyên chế; những người đàn ông da trắng tự do thời đó có nhiều tự do cá nhân hơn những người bình thường ở Anh. Sự thiếu vắng của nó nằm ở sự thiếu cân nhắc, trong sự bỏ bê chung với tất cả các vấn đề xã hội. Các tầng lớp cao hơn không có thời gian để xem xét các vấn đề như vậy. Toàn bộ sự chú ý của họ đã được cố định trên đất và tiền. Họ không bao giờ thực hiện bất kỳ nỗ lực nghiêm túc nào để có điều kiện làm việc tốt hơn, hoặc thiết lập mức lương tối thiểu hoặc số giờ lao động, hoặc coi người nghèo là bất cứ điều gì khác ngoài những người phụ thuộc đầy đủ vào người giàu. (WE Woodward, Lịch sử mới của Mỹ, trang 131.)

Chia sẻ

GameStop và sự hỗn loạn trên phố Wall, sòng bạc của chủ nghĩa tư bản

Jorge Martin, ngày 28 tháng 1 năm 2021   Kể từ đầu năm nay, một nhóm những nhà đầu tư nghiệp dư, được tập hợp trên Reddit, đã khởi xướng một cuộc đấu với các quỹ đầu cơ lớn, những người đang bán khống để kiếm lời từ cổ phiếu GameStop,...

Xem bài viết

Người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương: áp bức dân tộc và thói đạo đức giả của chủ nghĩa đế quốc

James Kilby, IMT, 20 tháng 10 năm 2020   Các chính phủ, cả Hoa Kỳ và Anh gần đây đã tung ra một loạt chỉ trích chống lại cách mà Trung Quốc đối xử đối với người Duy Ngô Nhĩ. Thậm chí Hoa Kỳ đã đi xa đến mức áp...

Xem bài viết

Sự lạc quan trong nền kinh tế thế giới che giấu sự bất ổn sâu sắc hơn

    Các nhà tư bản và thị trường chứng khoán đang thở phào nhẹ nhõm khi các số liệu kinh tế mới cho thấy đà chậm lại của tốc độ suy giảm trong nền kinh tế thế giới. Tuy nhiên, không có vấn đề nào được giải...

Xem bài viết

Nền kinh tế chia sẻ, những công việc tương lai và chủ nghĩa hậu tư bản - Phần I

Adam Booth, IMT, ngày 2 tháng 10 năm 2015   Trong bài viết dài hơi này, Adam Booth sẽ xem xét sự trỗi dậy của nền kinh tế chia sẻ, thứ mà ngày nay đang được tôn vinh trên các phương tiện truyền thông với các...

Xem bài viết

Lịch sử Hoa Kỳ đã chứng minh rằng: thay đổi đến từ đấu tranh, không phải bầu cử

Eleanor Morley, Redflag, ngày 25 tháng 10 năm 2020.   Đóng đinh niềm hy vọng vào kết quả của cuộc bầu cử là làm suy yếu các phong trào xã hội, mọi thứ thay đổi chỉ khi những người bị áp bức tự đặt vấn đề vào tay họ.     Trong...

Xem bài viết

Sudan: Cách mạng và phản cách mạng

Lời nói đầu Cuộc cách mạng Sudan 2019 đã gây chấn động trên toàn lục địa đen, bởi đúng như báo Jacobin đã nói về nó, "một cuộc cách mạng được tổ chức và trình độ chính trị tốt nhất trong khu vực" [1]. Khi nghiên cứu cuộc cách mạng này, cũng như những cuộc cách mạng khác trong lịch sử chúng ta hẳn ngay...

Xem bài viết